Mưa

Mưa
Sài Gòn. ngày... tháng... năm...
 
Gởi đến Em, người Anh đã từng yêu. Sài Gòn với chúng ta là nơi chúng ta sinh ra và lớn lên. Cùng quen biết nhau, cùng hạnh phúc. Sẽ là những ký ức với những ngày vô tư lo nghĩ. Chỉ việc đi học về, tối đến thì hẹn hò cùng nhau. Lúc đó chúng ta là những đứa trẻ chưa trưởng thành. Cứ sống, cứ làm những điều mình thích. Chẳng tiền bạc, chẳng toan tính, chẳng nghĩ nhiều về tương lai. Chỉ cứ thế là quá hạnh phúc, quá vui rồi
 
Sài Gòn luôn vẫn thế, với hai mùa mưa nắng. Mới nắng đó, rồi lại mưa đó. Nhưng lúc đó mưa thì cứ mặc mưa, chúng ta vẫn bên nhau. Đúng là trẻ khỏe ha Em. Nhưng rồi một ngày nào đó, vì một lý do nào đó chúng ta chẳng còn chung đường. Sài Gòn mãi chẳng đổi thay, nhưng chúng ta bây giờ khác rồi.
 
Chúng ta đủ trưởng thành, đủ hiểu biết để không còn điên rồ như trước. Bây giờ mưa thì tấp vào một quán cafe ven đường, Chẳng còn cảm giác cứ ướt vậy, dầm mưa vài giờ đồng hồ dưới mưa. Chắc giờ đã già không còn trẻ nữa. Chẳng còn những ấm áp như phút ban đầu. Bây giờ khi mưa chỉ còn những lạnh giá trong lòng.
 
Bây giờ chúng ta có thể có nhiều thứ nhưng chẳng có nhau. Nhưng chúng ta cũng đủ lớn để chấp nhận. Nhìn người mình yêu hạnh phúc, vui vẻ và bình an thì mình cũng sẽ hạnh phúc và vui vẻ như vậy.
 
Một ngày mưa nhớ Em !

Đang xem: Mưa

0 sản phẩm
0₫
Xem chi tiết
0 sản phẩm
0₫
Đóng