Một ngày nào đó, tôi chỉ muốn làm một người bình thường. Không công việc, không sự nghiệp, không vật chất. Tất cả đều là không. Đã bao lâu rồi, một ngày bạn chỉ nằm dài ra đó, chẳng phải làm gì cả. Mọi việc cứ để hết ngày, qua hôm sau rồi tính.
Khi bạn phải đương đầu với quá nhiều áp lực, bạn rất rất muốn dừng lại. Nhưng đôi khi rất khó, sau rất nhiều sóng gió, chắc chắn bạn sẽ chọn đối mặt với sóng gío. Đi qua giông bão, rồi bạn sẽ thành công.
Nhưng đương đầu mãi, cũng mệt mà. Cho mình một chút yếu đuối, né tránh vấn đề một lần. Tuy lần này chậm hơn, nhưng chúng ta sẽ vui hơn. Nạp năng lượng để đi tiếp, tại phía trước là chặng đường đời rất dài, còn chờ bạn
Lâu lâu, buông lỏng mình xíu. Relax, để cảm xúc của mình nhẹ nhàng nhất có thể. Qua hôm sau, chúng ta lại quay lại, làm chúng ta của hiện tại. Rồi mọi thứ lại trở lại quỹ đạo vốn có của mình. Được sống chậm lại, hoà mình cùng với tự nhiên, đôi khi chỉ nhỏ nhặt như vậy đối với chúng ta cũng là một hạnh phúc to lớn.